Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Thôn tính thương hiệu, dùng bàn tay của công an trợ giúp.

Đơn kêu cứu của tập thể CBCNV Tập đoàn Y dược Bảo Long

 - Sức khỏe đời sống

Theo “đảng quang vinh”, lâm nguy vận nước



Theo dõi các sự kiện hơn một tháng qua, kể từ khi Trung Cộng đưa giàn khoan vào vùng  biển Việt Nam, người ta thấy ở đó có đủ sắc thái bi hùng, kiêu hãnh, bạc nhược, hèn hạ và hài hước... Có những điều người ta ngờ ngợ từ lâu, nay bạch hóa trước ánh sáng, có những điều người ta lấp lửng từ lâu, nay huỵch toẹt trước thiên hạ, có những điều người ta lên án, bàn luận âm thầm từ lâu, nay người ta kết luận công khai.
Tất cả cho thấy nhiều điều mà câu hò xứ Nghệ xa xưa đã nói: “Rằng qua cơn hoạn nạn, mới hiểu tận lòng nhau”.
Cơn hoạn nạn
Đất nước Việt Nam đang trải qua một cơn hoạn nạn khốc liệt.
Cơn hoạn nạn bắt nguồn từ một nền chính trị độc đảng, độc trị độc tài vẫn tồn tại trên đất nước này đã quá lâu, gây bao nhiêu hệ lụy và đã tự chứng tỏ mình không đủ khả năng đưa đất nước đi lên theo chiều tiến bộ mà thậm chí ngược lại. Dù vẫn luôn tự vỗ ngực xưng xưng là đỉnh cao trí tuệ nhân loại là đội quân tiên phong nhưng họ đang đi vào một cuộc khủng hoảng chính trị toàn diện. Ở đó, họ chứng tỏ sự khủng hoảng lớn về tư tưởng, lý luận và nhân sự.
Gần một trăm năm ru ngủ dân tộc này đi theo “con đường ánh sáng của đảng” về Thiên đường Chủ nghĩa xã hội. Với cái lý thuyết huyễn hoặc rằng là CNXH sẽ thắng CHTB ở năng suất lao động, rằng là CHTB là đêm trước của CNXH, rằng là CNXH là khoa học của mọi khoa học và ở đó không có người bóc lột người… rồi hô hào nào là “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên CNXH, hoặc “Đi tắt, đón đầu” v.v… Để rồi cuối cùng muốn về số 0 lại phải một quá trình dài sau đó. Nay thì các đời Tổng Bí thư nói huỵch toẹt là cái CHXH mà luôn được vẽ ra một cách công phu, tốn kém và ảo tưởng đẹp đẽ kia ấy, nó chưa rõ ràng là đầu cua tai nheo nó ra sao, mà “sẽ dần dần sáng rõ” (Nông Đức Mạnh) hoặc “Đến hết thế kỷ này không biết đã có Chủ nghĩa Xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa” (Nguyễn Phú Trọng). Thế nhưng, họ vẫn quyết không từ bỏ việc đưa cả dân tộc này làm vật thí nghiệm, một loại thí nghiệm mà cả loài người đã vứt bỏ ¼ thế kỷ nay bởi chắc chắn sẽ thất bại.
Không chỉ khủng hoảng về tư tưởng, lý luận, đảng CS hôm nay khủng hoảng nặng nề về nhân sự. Đã 2/3 thế kỷ đảng xây dựng “con người mới XHCN”, lớp người hôm nay lãnh đạo đất nước, đều là lớp người đã ưỡn ngực tự hào là “thế hệ Hồ Chí Minh, là con cháu bác Hồ”. Thế nhưng, tham nhũng từ những con sâu, nay là một bầy sâu, tha hóa từ là hiện tượng cá biệt, đã trở thành hiện tượng bình thường và thậm chí là phổ biến với “một bộ phận không nhỏ” dù đảng không muốn nói thẳng ra là phần lớn. Vì thế, ngay cả chân Thủ tướng lãnh đạo chính phủ với nhiều những sai lầm, bao hậu quả, cuối cùng khi bị đặt vấn đề từ chức đã chỉ thẳng vào mặt Đảng mà rằng: “Tôi không biết, đảng bảo làm thì tôi làm”. Hết chỗ nói.
Cơn khủng hoảng chính trị đã đẩy sự tín nhiệm của người dân vào lực lượng tự xưng này đến cuối đường hầm.
Và khi sự tín nhiệm của người dân xuống thấp nhất, thì ngón đòn bạo lực được sử dụng để thể hiện bản chất cái gọi là “chuyên chính vô sản” rõ nét nhất. Bạo lực xảy ra tràn lan trong xã hội, nhiều nơi côn đồ kết hợp công quyền để đàn áp người dân. Một xã hội luôn được tự ca ngợi ổn định, hòa bình, hạnh phúc đến tận… thứ 2 thế giới, nhưng người dân luôn khủng hoảng lòng tin vào mọi mặt cuộc sống.
Bắt nguồn từ tư duy lãnh đạo, một nền kinh tế Việt Nam què quặt, phụ thuộc và lâm vào miệng hố của sự mất ổn định. Nguồn gốc sâu xa từ một thể chế chính trị độc tài cộng sản đã dẫn nền kinh tế theo đường lối “kinh tế Thị trường định hướng Xã hội Chủ nghĩa” chẳng giống ai. Ở nền kinh tế XHCN đó, không những đã không “tạo ra năng suất lao động cao hơn hẳn” như họ thường dạy dỗ rêu rao trong cái bộ môn Kinh tế Chính trị Mác – Lenin. Ngược lại, lực lượng lao động được sử dụng chỉ 30% tổng số nhân lực bộ máy, phần còn lại 70% ăn bám, đó chính là sản phẩm của chế độ kinh tế thị trường XHCN đã đưa lại hậu quả khủng khiếp cho nền kinh tế mà không một nguồn lực nào cáng đáng nổi.
Cơn hoạn nạn cũng bắt nguồn từ nạn thâm thủng ngân sách do tham nhũng, phá hoại và đặc biệt là những dự án bởi “Chính sách lớn của đảng” đã để lại những hậu quả khủng khiếp không chỉ cho kinh tế, môi trường, an ninh quốc phòng mà trực tiếp tác động đến đời sống người dân. Đến mức Việt Nam đã phải đào khoáng sản thô bán vẫn lỗ mà vẫn cứ bán.
Ở các nước xung quanh, những sự kỳ thị người Việt diễn ra ngày càng nhiều. Người Việt thuộc thế hệ Hồ Chí Minh ở nước ngoài đã thi nhau “lập thành tích” trong các vụ vi phạm pháp luật nước sở tại và tạo nên những hình ảnh đáng xấu hổ trong con mắt bạn bè, trong các vụ việc làm ăn, đầu tư và cuộc sống với nạn trộm cắp, đĩ điếm, thiếu văn minh, lịch sự tối thiểu.
Trên thế giới, trước con mắt anh em, bạn bè, vị thế của Việt Nam dần dần tụt xuống hàng cuối về các chỉ tiêu tự do, nhân quyền. Hàng năm, thế giới phải nhắc nhở nhà nước VN cần tôn trọng các quyền cơ bản của con người của chính người dân đất nước mình. Công dân Việt Nam được sử dụng như những con tin cho chính nhà nước đổi lấy các hoạt động làm ăn, hội nhập.
Và trong cuộc khủng hoảng không lối thoát đó của những người cộng sản, thì đất nước lâm vào một cơn hoạn nạn mới: Nạn xâm lăng từ Phương Bắc.
Kết quả là khi Việt Nam lâm nạn, ngoảnh đi, ngoảnh lại trước sau thì nhà nước Việt Nam không có một bạn bè, đất nước cô đơn giữa những nguy biến.
Đảng “quang vinh” - nguy vận nước
Nạn xâm lấn, và bành trướng của ngoại bang phương Bắc có từ ngàn đời nay, nó cũng như bão, như lũ lụt, như nắng hạn mưa rào, nghĩa là cứ đến mùa lại đến. Cái tâm địa bành trướng của người Phương Bắc cha ông ta đã nói lại cho con cháu rõ xưa nay, mỗi người dân Việt đã ngấm vào máu vào thịt, rằng nó cũng như dịch bệnh, cứ sơ hở là nó cắn. Cũng chính vì thế mà dòng máu trung dũng chống xâm lăng từ phương Bắc đã được lưu truyền và luôn chảy trong huyết quản người Việt xưa nay, chưa bao giờ nguội tắt.
Điều tệ hại nhất, là “đảng lãnh đạo” đã xác định kẻ thù của đất nước, dân tộc này là bạn “16 chữ vàng và 4 tốt” của mình. Đây chính là nguyên nhân chính đã tạo nên cơn đại hoạn nạn của đất nước hôm nay. Chính thái độ, cách hành động của nhà cầm quyền Việt Nam thời gian qua đã thể hiện một điều: Trong giai đoạn này, những bi đát, gian nan của vận nước càng tăng lên gấp bội.
Không chỉ hôm nay, mà giai đoạn gần đây, những hành động của đảng Cộng sản và nhà nước CSVN đối với Trung Cộng chỉ thể hiện thành công một điều: Sự lệ thuộc, khiếp nhược đến hèn hạ. Mọi hành động, giao tiếp giữa hai quốc gia độc lập đã bị biến dạng đến thảm hại. Trong khi bọn bành trướng ngày càng lộng hành, ngang ngược đối với thể diện đất nước, đối với lãnh thổ của Tổ Quốc, thì đảng luôn chỉ đạo ngậm miệng làm thinh. Chẳng những thế, tất cả những tiếng nói của người dân thể hiện sự ưu tư trước hiện tình đất nước, trước tương lai và nguy cơ của lãnh thổ của Tổ Quốc, đều được Đảng ưu tiên xếp vào thế lực thù địch.
Cũng dưới sự “lãnh đạo tuyệt đối của Đảng CSVN”, người dân dần dần được đưa vào con đường nô lệ Trung Cộng về kinh tế, văn hóa và chính trị.
Mọi thứ hàng hóa tiêu dùng đều là Trung Cộng chi phối, từ miếng thực phẩm, từ món hàng tiêu dùng cho đến tấm bản đồ in hình lưỡi bò treo trong phòng các quan chức… tất cả đều được Trung Cộng cung cấp. Hàng hóa tràn ngập với đầy đủ độc tố để làm suy kiệt giống nòi ta về thể lực và tinh thần.
Về mặt văn hóa, báo chí, tivi tràn ngập phim Tàu, tin Trung Cộng. Báo chí đưa tin Trung Cộng cứ như đưa tin nhà mình. Thậm chí, tờ báo Đảng Cộng sản còn để bản tin ghi rõ Hoàng Sa – Trường Sa là của Trung Cộng. Trong khi tờ báo viết về Biển đảo Việt Nam thì phải đình bản, người in áo chống đường lưỡi bò, người biểu tình yêu nước thì vào tù. Trong khi lịch sử Việt Nam cố tình bị quên lãng, xuyên tạc, những chi tiết lịch sử liên quan đến bọn xâm lăng bị biến tướng, bóc gỡ, che dấu một cách nhục nhã. Học sinh Việt Nam dần dần quên lịch sử Việt Nam để nhớ lịch sử Tàu.
Người dân Việt Nam không thể quên những năm tháng tủi hổ, chỉ cần nhỡ miệng, chỉ cần mặc chiếc áo có dòng chữ Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam, chỉ cần viết, nói về Biển, Đảo của Tổ Quốc, thì y như rằng có chuyện với bộ máy công an “còn đảng, còn mình”. Nhẹ, thì phiền toái, đánh đập, bắt giữ, nặng thì vào trại giam.
Về mặt thể diện quốc gia, đón Tập Cận Bình, đảng đã cho gắn thêm một ngôi sao chư hầu trên lá cờ Tàu Cộng. Điều này làm ngỡ ngàng cả đất nước, cả dân tộc… Người dân, dù đã chứng kiến sự hèn hạ của cả bộ máy nhiều lần cũng không thể ngờ được não trạng nô lệ đã đến mức đó.
Có thể nói, chưa có giai đoạn lịch sử nào, đất nước Việt Nam, người dân Việt Nam chịu nhục nhã bởi thái độ đê hèn trước ngoại xâm của những người tự xưng lãnh đạo đất nước như thời gian qua, họ tưởng vậy là sẽ được yên với quan thầy. Miệng lưỡi tuyên truyền của họ là “Việc biển đảo đã có đảng và nhà nước lo”.  Nhưng chưa hết, bọn cướp có bao giờ chùn tay, bọn bành trướng có khi nào dừng lại.
Dù dã tâm xâm lược của kẻ thù đã rõ, hành động xâm lăng của kẻ thù đã diễn ra khốc liệt hết sức ngang ngược và bạo lực thì những người tự xưng là lãnh đạo, là trí tuệ, là sức mạnh “bách chiến bách thắng” đã thể hiện sự khiếp nhược của mình, luôn mồm gọi kẻ thù là bạn, là anh em, là đồng chí, là bạn vàng… nhằm tiếp tục ôm chân quân xâm lược.
Khi Hoàng Sa, một phần Trường Sa đang nằm dưới gót giày quân xâm lược Phương Bắc, những người dân tưởng nhớ đến các anh hùng, liệt sĩ đã hi sinh vi lãnh thổ thiêng liêng đảng đã cho phá đám bằng mấy đứa công an cầm loa và “cắt đá” bằng một bầy đàn bà nhảy đầm trước tượng tiền nhân và bao trò mạt hạng hèn hạ khác...
Khi những người yêu nước còn trong tù, những màn đấu tố người yêu nước còn chưa ráo mực, chưa hết những tiếng vang chói tai của những con nộm rơm lên án người yêu nước, thì nhà nước đang lo mải miết đi “cưỡng chế, thu hồi” đất đai, tài sản của nhân dân từ ngàn đời nay để lại bằng những biện pháp bạo lực và bất nhân.
Khi lãnh thổ Tổ Quốc bị xâm lược, còn nằm dưới gót giày quân xâm lược, thay vì động viên toàn dân toàn quân chung sức chung lòng bảo vệ non sông, thì đảng kêu gọi quân đội trung thành với đảng và chống “diễn biến hòa bình”. Thậm chí đưa quân đội đi “chống diễn biến hòa bình”, đi cưỡng chế đất đai của dân cho đảng.
Thậm chí, khi giặc hung hãn vào tận nhà, cắm giàn khoan, đâm thủng tàu bè của lực lượng chấp pháp VN, giết chết ngư dân trên biển Việt Nam, sau một tháng đã có gần 30 cố gắng đàm phán từ phía Việt Nam, tất cả đều bị Trung Quốc bỏ ngoài tai. Đến mức đó, đảng vẫn cứ ngậm thinh và Bộ trưởng Quốc Phòng vẫn kiên quyết “Không để xảy ra xung đột”. Thương thay cho ông ta, việc xảy ra xung đột không nằm ở ý muốn của ông ta và cái đảng CS của ông. Cách duy nhất để không phải xung đột, chỉ có trói tay để tự xin hàng khi giặc đến.
Khi mà đất nước VN đang có một bộ máy cai trị đã rệu rã, ươn hèn và bạc nhược. Khi mà tình trạng đất nước đã vào tình trạng: “Trong ngoài lục đục, trên dưới không yên, thiên hạ bất đồng, nhân tâm ly tán”. Bọn bá quyền biết và thấy rõ cơ hội vạn năm có một đã đến. Có lẽ chưa bao giờ việc thực hiện mộng bá quyền Đại Hán có điều kiện thuận lợi như giai đoạn hiện nay.
Và vận nước đã nhanh chóng chuyển qua giai đoạn mới: Tổ quốc bị xâm lăng
Hà Nội, ngày 12/6/2014
·        J.B Nguyễn Hữu Vinh

Công an đã trở thành những kẻ vô văn hoá ?



 Ngay cả báo đảng cũng phải bức xúc về hành vi của công an quận Thanh Xuân, vậy thì thử hỏi người dân nào không bức xúc ?
 Việc cướp đất, cướp nhà văn hoá duy nhất của khu dân cư này, bán cho doanh nghiệp tư nhân đã gây khiếu kiện, biểu tình của nhân dân trong  khu vực suốt mấy tuần qua, chính quyền bị ngay cả các cán bộ của viện khoa học hình sự bộ công an, chủ tịch mặt trận Tổ quốc phường tố cáo là không họp dân, không bàn bạc gì với dân cả, nữ chủ tịch phường phải họp khẩn cấp trên vỉa hè khi dân ngăn cản cưỡng chế, dân mời báo chí tác nghiệp thì công an dùng máy quay rất vô văn hoá nhằm khủng bố nhà báo ...loạn thật rồi !
 Vì tiền hay vì cái gì mà những cán bộ phường, quận, công an hăng hái giúp doanh nghiệp cướp đất như vậy ? câu hỏi này để dành cho chính quyền quận Thanh Xuân, dành cho Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Thế Thảo - những công bộc ăn lương dân nhưng giúp doanh nghiệp tư nhân cướp nhà văn hoá của dân.
 Xem thêm : Chính quyền đang chuẩn bị cướp nhà văn hoá của dân 
http://lehienduc2013.blogspot.com/2013/07/chinh-quyen-inh-cuop-nha-van-hoa-cua-dan.html

Công an dí camera sát mặt phóng viên để ghi hình

Thứ Tư, 31/07/2013 14:33

(NLĐO)- Hai cán bộ Công an quận Thanh Xuân (Hà Nội) cầm máy quay phim dí sát vào mặt các phóng viên để ghi hình trong buổi cưỡng chế, thu hồi nhà văn hóa Nam Thăng Long II tại phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân sáng nay 31-7.

Một trong 2 cán bộ công an thường dùng camera dí sát mặt một số phóng viên để ghi hình. Ảnh: ĐỖ DU
Sáng 31-7, lực lượng Công an quận Thanh Xuân tổ chức cưỡng chế, thu hồi nhà văn hóa Nam Thăng Long II tại số 95 đường Khuất Duy Tiến, phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, TP Hà Nội.
Hàng chục cán bộ, chiến sĩ công an, dân phòng của quận Thanh Xuân và phường Nhân Chính đã được huy động để ngăn không cho người dân tiếp tục giữ nhà văn hóa. Nhà văn hóa này sẽ bị phá dỡ trong nay mai để bàn giao mặt bằng cho Công ty cổ phần Đào tạo - Xây lắp điện Hà Nội xây dựng cao ốc làm văn phòng cho thuê, nhà ở xã hội,…

Hàng trăm người dân phường Nhân Chính tiếp tục có mặt trước cửa nhà văn hóa Nam Thăng Long II để phản đối với việc thu hồi nhà văn hóa duy nhất trong khu vực này.
Người dân phường Nhân Chính tiếp tục có mặt trước cửa nhà văn hóa Nam Thăng Long II để phản đối với việc thu hồi nhà văn hóa duy nhất khu vực

Theo ông Đỗ Xuân Thịnh, Trưởng ban Mặt trận Tổ quốc tổ dân phố kiêm Chủ nhiệm Nhà văn hóa khu dân cư Nam Thăng Long II, chính quyền địa phương đã không hề họp, bàn bạc với người dân trước khi ra quyết định thu hồi, phá nhà văn hóa để giao cho doanh nghiệp tư nhân xây dựng cao ốc, văn phòng kiếm lợi.

Là một công dân ở đây, TS Hoàng Mạnh Hùng, nguyên phó viện trưởng Viện Khoa học hình sự - Bộ Công an, cho biết 300 người dân đang sinh sống trong khu vực này chỉ có duy nhất một nơi để sinh hoạt cộng động, văn hóa. “Bây giờ bị phá mất mà chưa rõ những cam kết của chủ đầu tư thì người dân bức xúc là phải” - TS Hùng nói.

Trong khi đó, nhiều hộ dân khác cho biết việc lấy nhà văn hóa chỉ là bước đi đầu tiên, bởi trong thiết kế xây dựng tòa cao ốc sẽ có hàng chục hộ dân đang sinh sống ổn định ở khu vực mặt đường ngã tư Khuất Duy Tiến - Lê Văn Lương thuộc diện bị giải tỏa. Theo thông báo của UBND quận Thanh Xuân mới đây, sẽ có nhiều hộ chỉ nhận được mức đền bù 50.000 đồng/m2 do chưa kịp có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (sổ đỏ) như các hộ khác, dù có cùng nguồn gốc đất và thời gian đóng thuế.

Tại buổi cưỡng chế, Công an quận Thanh Xuân bố trí 2-3 cán bộ công an sử dụng máy quay phim cầm tay ghi hình lại toàn bộ những bức xúc của người dân. Trong đó có 2 cán bộ công an thường xuyên sử dụng camera cầm tay để ghi lại hoạt động tác nghiệp của phóng viên các báo.

Các cán bộ công an này thường xuyên dí sát camera vào mặt các phóng viên đang mải mê chụp ảnh, quay phim phỏng vấn người dân tại hiện trường. Khi bị phóng viên và người dân phản ứng lại thì hai người này im lặng hoặc nói rằng do phóng viên đang… chen lấn vào chỗ họ tác nghiệp, thực thi công vụ.

Như Báo Người Lao Động đã phản ánh, trước đó, sáng 9-7, UBND phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, TP Hà Nội đã tổ chức ra quân thu lại Nhà Văn hóa Khu dân cư Nam Thăng Long II (số 95 Khuất Duy Tiến) để bàn giao cho chủ đầu tư là Công ty CP Đào tạo - Xây lắp điện Hà Nội xây dựng chung cư cao tầng. Tuy nhiên, hàng trăm người dân tại đây đã nhất quyết không mở cửa dẫn vào nhà văn hóa.

Một cuộc họp hiếm thấy đã diễn ra ngay trên vỉa hè đường Khuất Duy Tiến, trước cửa Nhà Văn hóa Khu dân cư Nam Thăng Long II giữa bà Nguyễn Thị Thanh Tâm, Phó Chủ tịch UBND phường Nhân Chính, với hàng trăm người dân. Trước các ý kiến bức xúc của người dân, bà Tâm cho biết sẽ “báo cáo lên cấp trên xem xét giải quyết”.
T.K

Dương nội - bộ mặt nham hở của Hà nội.

Dân Dương nội vẫn kiên trì biểu tình đòi quyền lợi.

  Hôm nay hàng trăm người dân Dương nội lại tiếp tục kéo tới các cơ  quan chức năng của Hà nội để biểu tình đòi đất và đòi người.
 Họ kéo qua trụ sở báo Hà nội mới để gửi đơn nhờ đăng lên cộng đồng mạng cứu đói giúp họ, đất bị thu hồi không đền bù, không còn gì để cấy trồng đã khiến hàng trăm hộ dân hết gạo ăn và đang lâm vào cảnh bần cùng, đói khát.
Dân Văn giang hỗ trợ gạo cho dân Dương nội


Người già Dương nội tại trụ sở tiếp dân trung ương đảng và nhà nước

Họ giơ cao biểu ngữ đòi đất và đòi người bị công an Hà nội bắt giam trái pháp luật.

Họ đã tới trụ sở thanh tra bộ công an nhiều lần.

  
  Không có gì để bao biện cho những lý do của lãnh đạo Thành phố trong việc đẩy người dân tới cảnh bần cùng như thế này, cướp đất của dân, cướp hết công cụ sản xuất của dân rồi bán cho các doanh nghiệp tư nhân lấy tiền chia chác, phó mặc dân chết đói - đó là đạo đức hay tư cách của những cán bộ thời nay ?
  Khi nào thì Thủ đô và cả nước hết cảnh dân oan đầy đường như thế này ? ai là người chịu trách nhiệm về những cảnh nhục nhã thế này  thưa các ông bà nghị đang họp trong phòng máy lạnh ?

Blog CDCTN

Việt nam - cường quốc dân oan !

Dân oan cả nước đang tập trung tại Ngô Thì Nhậm

Sáng nay, dân oan cả nước lại hẹn nhau tới Ngô Thì Nhậm để biểu tình, đòi quyền lợi :

Thích
Đang cập nhật ...

Uớc mơ của Hạnh và của chúng ta

Hôm 13/3/2014, trong ngày sinh nhật lần thứ 5 trong tù, Đỗ Thị Minh Hạnh đã nhờ ba gửi đến tất cả mọi người bức thư như sau:
“Con xin cảm ơn tất cả mọi người đã yêu thương và dành tình cảm đặc biệt cho con trong ngày sinh nhật. Thật ấm áp và hạnh phúc. Xin hẹn mọi người ngày sinh nhật 13/3/2017”.
“Xin hẹn mọi người ngày sinh nhật 13/3/2017” - Hạnh bị bắt vào năm 2010 khi 25 tuổi, đến ngày mãn hạn bản án 7 năm tù giam vào năm 2017 thì cô đã bước sang tuổi 32. Những năm tháng đẹp nhất đời người con gái trôi qua sau song sắt nhà tù.
“Xin hẹn mọi người ngày sinh nhật 13/3/2017” - lời nhắn nhủ của Hạnh gửi đến tất cả chúng ta. Hạnh không nhận tội, không xin khoan hồng và cũng không thỏa hiệp để được ra tù trước thời hạn. Cô chấp nhận ngồi tù đến khi hết án chứ không xin xỏ chế độ độc tài.
“Xin hẹn mọi người ngày sinh nhật 13/3/2017” - sợ rằng khối u trong ngực sẽ không cho phép Hạnh sống được đến ngày đó. Mặc dù dấu hiệu ung thư đã quá rõ ràng, nhưng nhà cầm quyền CSVN vẫn không để gia đình đưa Hạnh được khám chữa bệnh đúng chuyên khoa. Phải chăng, chế độ độc tài muốn trả thù Hạnh bằng cách để cô chết dần chết mòn như đã từng làm với thầy giáo Đinh Đăng Định?
Dứt khoát, công đoàn độc lập sẽ luôn phải gắn liền cuộc đấu tranh bảo vệ quyền lợi người lao động và cuộc đấu tranh đòi trả tự do cho những người tiên phong là Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và tất cả các tù nhân lương tâm khác. Vốn quý của dân tộc dứt khoát phải được tự do, đây cũng là điều kiện tiên quyết để đưa đất nước đến dân chủ và cường thịnh.
Ước mơ của Hạnh cũng chính là ước mơ của Chúng Ta!

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Bom " Ha noi "

Khốn đốn với nạn khủng bố bằng "bom bẩn" (Dân trí) - Thời gian gần đây, nhiều gia đình tại Hà Nội luôn phải sống trong cảnh ăn không ngon, ngủ không yên, khi liên tục bị khủng bố bằng chất bẩn như mắn tôm, dầu nhớt thậm chí cả chất thải của người hay động vật. Hình ảnh mà camera giám sát đã ghi lại được vào đêm ngày 19/6 năm 2013 trên một tuyến phố thuộc quận Thanh Xuân Hà Nội. Hai đối tượng di trên một chiếc xe máy, sau khi dừng lại chúng ném liên tiếp chất bẩn vào cửa của một nhà dân. Không lâu sau đó, vào thời điểm đầu năm 2014, gia đình ông Phạm Diệp Lục, phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa, Hà Nội bị kẻ xấu khủng bố bằng cách ném chất thải vào nhà, liên tiếp trong nhiều ngày. Cuộc sống sinh hoạt của gia đình ông Lục bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Trong khi đó, để chống chọi với những đối tượng chuyên khủng bố bằng "bom bẩn", gia đình ông Ngô Đình Trang (74 tuổi ở Cầu Giấy, Hà Nội) phải cải tạo ngôi của mình thành một "lô cốt" thực thụ. Chỉ trong hơn một năm, gia đình ông Trang liên tục bị khủng bố bằng bom bẩn không dưới 20 lần. Mới đây nhất, Công an phường Vĩnh Phúc Ba Đình Hà Nội đã triệt phá được một nhóm đối tượng chuyên đòi nợ thuê. Các đối tượng dùng thủ đoạn ném chất bẩn vào nhà người vay nợ để nhanh chóng đòi được tiền. Trọng Trinh