Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

BBC THUẬT LẠI DIỄN BIẾN XUNG QUANH PHIÊN TÒA XÉT XỬ LS. LÊ QUỐC QUÂN



Hàng ngàn cảnh sát được huy động để ngăn chặn người dân đến tòa. Ảnh: Phương Bích

 

Xử luật sư Lê Quốc Quân 30 tháng tù

 

Tòa án TP Hà Nội vừa tuyên án 30 tháng tù với luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân vì tội trốn thuế theo Điều 161 Bộ Luật Hình sự.

 

Công ty của ông Lê Quốc Quân còn bị phạt 1,2 tỷ đồng, luật sư Trần Thu Nam, một trong các luật sư bào chữa cho ông Quân, nói với BBC.

 

Mức án 30 tháng tù là mức cao nhất mà Viện Kiểm sát đề nghị trong phiên tòa diễn ra từ 8:30 phút sáng 2/10 và mới kết thúc lúc khoảng 2 giờ chiều.

 

Tuy nhiên nó thấp hơn mức cao nhất ghi ở Khoản 3 Điều 161 Bộ Luật Hình sự, trong đó trốn thuế hơn 600 triệu đồng thì mức hình phạt tối đa là 7 năm tù.

 

Cũng theo luật sư Nam, gia đình ông Quân sẽ kháng cáo.

 

"Ông Quân đã tuyên bố tại tòa là mình vô tội và sẽ kháng cáo", ông Nam nói thêm.

 

Luật sư bào chữa cho ông Lê Quốc Quân cũng cho biết bản án này là nằm trong dự đoán.

 

"Tôi đã dự đoán là tầm hai năm hoặc trên hai năm," ông nói.

 

"Cái này nằm trong dự định rồi, họ đã quyết định từ lâu, nên việc ngày hôm nay xảy ra không bất ngờ lắm."

 

Trả lời BBC sau phiên tòa, bà Nguyễn Thị Thu Hiền, vợ ông Lê Quốc Quân nói gia đình "cực lực phản đối bản án bất công này".

 

Bên ngoài Tòa án Nhân dân TP Hà Nội, một số người ủng hộ ông Lê Quốc Quân đang tụ tập hô khẩu hiệu phản đối bản án.

 

Phản ứng quốc tế

 

Ngay sau khi bản án được đưa ra, Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội đã có lập tức có thông cáo bày tỏ quan ngại.

 

"Chúng tôi quan ngại sâu sắc về việc chính phủ Việt Nam kết tội và tuyên án 30 tháng tù về tội trốn thuế đối với luật sư nhân quyền và blogger Lê Quốc Quân. Việc chính quyền Việt Nam sử dụng các điều luật thuế để bỏ tù những người chỉ trích chính phủ hoặc bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa là điều đáng lo ngại," thông cáo viết.

 

"Việc kết án này dường như không phù hợp với quyền tự do ngôn luận và những nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị cũng như các cam kết thể hiện trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế."

 

"Chúng tôi kêu gọi chính phủ hãy thả các tù nhân lương tâm và cho phép mọi người Việt Nam bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa."

 

Ông Phil Robertson, từ tổ chức nhân quyền đặt trụ sở ở Mỹ, Human Rights Watch, nói với BBC sau phiên tòa:

 

“Bằng cách bỏ tù Lê Quốc Quân với cáo buộc có động cơ chính trị, Việt Nam một lần nữa chứng tỏ đặt ưu tiên cho việc bịt miệng những nhân vật nổi bật cổ vũ nhân quyền và chính trị.

 

Đây là dấu đen cho hồ sơ nhân quyền Việt Nam và cho thấy chính phủ trắng trợn bỏ qua các ràng buộc nhân quyền.

 

Những nhà tài trợ cần công khai lên án sự bất công này, đòi thả Lê Quốc Quân và nói rõ rằng việc Việt Nam không tôn trọng nhân quyền sẽ có hại cho việc ứng cử Hội đồng Nhân quyền LHQ tháng 11 này."

 

Chặn đường đến tòa

 

Trả lời phỏng vấn BBC sáng 2/10, ông Lê Quốc Quyết, em trai luật sư Quân, nói ông cùng với nhiều giáo dân và một số người dân mất đất ở Dương Nội đi ủng hộ cho anh trai mình bị ngăn ở phố Nguyễn Lương Bằng, Hà Nội, không cho tiến tới tòa án.

 

"Lực lượng an ninh đông vô cùng, họ đưa cả trung đoàn cơ động đến," ông nói.

 

Các nguồn tin trên mạng xã hội cho biết ngoài bà Hiền và một người chú của ông, gia đình Lê Quốc Quân không có ai khác được cho phép vào dự phiên tòa.

 

Hãng thông tấn AP trong tin đăng ngày 2/10 cũng cho biết hàng trăm cảnh sát và nhân viên an ninh đã được huy động trấn thủ các con đường xung quanh tòa án để ngăn người dân tới dự phiên tòa.

 

"Việt Nam đã chuyển mình thành nền kinh tế thị trường vào cuối những năm 1980 và muốn hội nhập với thế giới, tuy nhiên nước này vẫn giữ nguyên sự kiểm soát nghiêm ngặt đối với quyền tự do ngôn luận và biểu đạt chính trị", AP bình luận.

 

"Bloggers, các nhà hoạt động và một số khác thường xuyên bị bắt giữ. Đại diện báo chí nước ngoài được phép đến Việt Nam, nhưng bị giới hạn về những nơi họ có thể đến và những tin tức có thể đưa."

 

Lực lượng an ninh và cảnh sát cơ động được huy động để chốt chặn các 

con đường xung quanh tòa án

 

Trốn thuế

 

Sáng ngày 2/10, báo Công an Nhân dân (CAND) phiên bản điện tử cho đăng tải bài viết trong đó công bố các tài liệu, chứng cứ do cơ quan cảnh sát điều tra thu thập mà tờ này nói là cơ sở để truy tố ông Quân tội trốn thuế:

 

Để "làm tăng chi phí, giảm thu nhập cho công ty nhằm mục đích trốn thuế thu nhập doanh nghiệp", ông Lê Quốc Quân đã "chỉ đạo kế toán, thủ quỹ ... nhờ một số người thân quen có bằng cấp kế toán, tài chính... để lấy thông tin của họ rồi đưa vào các hợp đồng thuê chuyên gia tư vấn với Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam, lập khống hợp đồng tư vấn môi giới thương mại, mua hóa đơn giá trị gia tăng khống hàng ..." CAND cho biết.

 

Theo CAND, ông Quân sau đó đã đưa số chi phí này vào khi kê khai tại Chi cục Thuế quận Cầu Giấy.

 

"Chỉ tính riêng trong hai năm 2010 và 2011, Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam đã lập và ký hợp đồng với 9 chuyên gia tư vấn nhằm tăng chi phí và giảm thu nhập cho Công ty với số tiền là 1,75 tỷ đồng. Số tiền thuế thu nhập doanh nghiệp Công ty này đã trốn là hơn 437 triệu đồng," trang này nói.

 

"Cũng trong năm 2010 và 2011, thông qua Phạm Thị Phương và Nguyễn Thị Thơm, Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam đã mua nhiều hóa đơn giá trị gia tăng khống của nhiều công ty với nhiều mặt hàng, qua đó khai tăng chi phí doanh nghiệp nhằm trốn thuế thu nhập doanh nghiệp."

 

CAND nói bà Phạm Thị Phương và Nguyễn Thị Thơm cùng 'một số đối tượng liên quan' đã "nhận thức được sai phạm và khai rõ toàn bộ hành vi sai phạm của Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam" tại cơ quan điều tra.

 

"Những người là chuyên gia tư vấn cho Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam cũng trình bày rõ, họ không tham gia làm gì cho Công ty này, không nhận số tiền hàng trăm triệu đồng như phiếu chi mà chỉ ký hợp đồng, phiếu thu, phiếu chi hợp thức cho Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam," trang này nói.

 

"Mỗi người phải ký 12 hợp đồng, 12 phiếu thu, 12 phiếu chi/lần. Sau khi ký hợp thức, mỗi người được Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam trả từ 1 - 3 triệu đồng."

 

Hàng trăm người đã tham gia biểu tình ủng hộ luật sư Lê Quốc Quân

 

'Không dễ dàng bị đè bẹp'

 

Hôm thứ Ba 1/10, tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch (HRW) đã có thông cáo trong đó gọi việc buộc tội ông Quân là nhằm mục đích chính trị và kêu gọi trả tự do cho ông ngay lập tức.

 

"Tội trạng của Lê Quốc Quân, đó là đã phê phán chính quyền Việt Nam một cách công khai," ông Brad Adams, giám đốc Châu Á của HRW, nói trong thông cáo đăng tải trên trang web của tổ chức này.

 

"Đến khi nào chính quyền Việt Nam mới chấp nhận rằng quyền tự do biểu đạt bao gồm quyền được tự do bày tỏ ý kiến khác với ý kiến của đảng cầm quyền một cách ôn hòa?"


"Đến khi nào chính quyền Việt Nam mới chấp nhận rằng quyền tự do biểu đạt bao gồm quyền được tự do bày tỏ ý kiến khác với ý kiến của đảng cầm quyền một cách ôn hòa?"

Human Rights Watch

 

"Chính phủ Việt Nam lo ngại về vị thế của mình trong xã hội đến nỗi phải tìm đủ cách để bịt miệng và cầm tù hết nhà bất đồng chính kiến này đến nhà bât đồng chính kiến khác."

 

"Hà Nội cần hiểu rằng sự chỉ trích nhằm vào chính phủ phản ánh một quan điểm đang ngày càng lan rộng trong nước, rằng đã đến lúc Việt Nam cần trở thành nước dân chủ đa đảng thực sự, nơi quyền tự do ngôn luận được tôn trọng."

 

"Những tiếng nói này sẽ không dễ dàng bị đè bẹp bằng thủ đoạn tàn nhẫn."

 

Ông Lê Quốc Quân bị bắt ngày 27/12/2012 và đáng ra đã ra tòa ngày 9/7/2013 vì tội Trốn thuế theo quy định tại Khoản 3, Điều 161 Bộ Luật Hình sự. Tuy nhiên một ngày trước đó, tòa có quyết định tạm hoãn vì chủ tọa bị bệnh.

 

Sinh năm 1971, ông từng là Giám đốc Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam và sau đó bị Viện Kiểm sát Nhân dân TP Hà Nội truy tố về tội Trốn thuế theo quy định tại Khoản 3, Điều 161 Bộ Luật Hình sự.

 

Là tín đồ Công giáo và là người tham gia đấu tranh dân chủ tích cực trước khi bị bắt, ông đã bị cáo buộc trốn thuế thu nhập doanh nghiệp.

 

Luật sư Lê Quốc Quân cũng là tiếng nói bất đồng mạnh mẽ ở Hà Nội và từng bị giam 100 ngày sau khi du học từ Hoa Kỳ về nước.

Nguồn: BBC Tiếng Việt.

 

Văn hoá của kẻ cắp.

Trần Đức Thắng – Tâm Thần Hay Tâm Đức?

0a1ae.jpgKiều Trinh, phóng iên Văn Hóa của Đài Truyền Hình Việt Nam
Mỗi lần xem chương trình Văn hóa dân tộc, của Đài truyền hình Việt Nam tôi lại cảm thấy nhức mắt. Bởi vì người phụ trách chương trình ấy luôn xuất hiện với cái vẻ mỹ miều, cặp mắt sắc xảo, và giọng nói rất đanh. Đó chính là Kiều Trinh.
Dân mạng không còn lạ gì Kiều Trinh con gái nguyên Uỷ viên trung ương đảng, Tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam Vũ Văn Hiến. Cô sinh năm 1975, nguyên phóng viên văn hóa Ban thời sự
Năm 2001, Kiều Trinh được cử sang Thụy Điển 3 tuần. Ngay tuần đầu, ngày 11-2-2001, cô đã bị cảnh sát thành phố Kalmar bắt vì tội ăn cắp hàng trong siêu thị. Lúc đầu cô nàng chối bai bải, nhưng khi mở băng ghi hình thì phải cúi đầu nhận tội. Cô nàng đã ăn cắp ở Orebro, Kaimar số mỹ phẩm trị giá 400 đô la. Số tiền đó không lớn, nhưng ở Thụy Điển người ta trị ăn cắp, tham nhũng rất nghiêm, nên theo luật Kiều Trinh phải ngồi tù.
0a1ae1.jpg
Vì Kiều Trinh là con của Tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam, nên Đại sứ quán Việt Nam ở Thụy Điển phải ra tay. Và sau một tuần bị giam, ngày 16-2-2001, cô nàng được tha, sau khi có giấy của bác sỹ xác nhận nhận Kiều Trinh bị bệnh tâm thần từ Việt Nam gửi sang. Ngày 18-2-2001, Kiều Trinh bị trục xuất về nước. Đón cô ở sân bay, diễn viên điện ảnh Trần Lực đã tặng một cái tát, chấm dứt quan hệ vợ chồng từ đó.
Ông Vũ Văn Hiến chả hề hấn gì sau sự kiện đó, vẫn đủ tiêu chuẩn vào Ban chấp hành trung ương đảng cộng sản Việt Nam,và tiếp tục làm Tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam. Cô con gái Kiều Trinh vẫn làm phóng viên của VTV.
Năm 2006, Kiều Trinh được sang nước Anh công tác. Bệnh tâm thần lại tái phát và cô nàng đã thó chiếc máy ảnh kỹ thuật số trong shop. Một lần nữa ông Hiến lại phải cứu con gái bằng việc nhờ Đại sứ quán can thiệp và tờ giấy của bác sỹ chứng nhận bệnh tâm thần lại đưa ra sử dụng!
Năm 2009, Kiều Trinh được kết nạp đảng và được đề bạt làm Trưởng phòng văn hóa dân tộc Ban thời sự. Thật mỉa mai khi có những nhà báo chống tham nhũng tiêu cực, chỉ vì phạm một vài lỗi kỹ thuật nhỏ, thỉ phải vào tù, hoặc bị tước thẻ nhà báo, còn kẻ cắp con gái ông Ủy viên trung ương đảng, Tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam lại được đề bạt.
Từ bấy đến nay, một nghi án vẫn chưa có lời giải: Kiều Trinh bị tâm thần hay kẻ cắp?
Dư luận cho rằng, có lẽ ông bác sỹ nào đó được ăn, hoặc bị ép mới ký giấy chứng nhận bệnh tâm thần cho Kiều Trinh, vì nhìn hình ảnh chải chuốt óng mượt, và nghe cô nói sắc lẻm trên TV thì không ai nghĩ bị tâm thần cả. Mà nếu bị bệnh tâm thần thì đưa vào bệnh viện, chứ sao lại đưa lên làm MC trên TV?
Vậy chắc chắn là kẻ cắp!
Nước ta có 54 dân tộc, mỗi dân tộc có một nền văn hóa khác nhau, phong tục tập quán mỗi nơi một vẻ rất phong phú, đa dạng, nhưng tuyệt nhiên không hề có nền văn hóa và phong tục tập quán ăn cắp. Ăn cắp, ăn trộm, ở đâu cũng ghét, cũng khinh. Dù đói ăn vụng, túng làm liều mọi người vẫn chê cười chứ đừng nói tiểu thư con quan như Kiều Trinh. Vậy mà cô nàng không biết ngượng cứ xuất hiện trên TV nói văn hóa, đạo đức? Phải chăng quý vị muốn truyền bá cho dân thứ văn hóa ăn cắp và nghệ thuật chạy tội?
Nên nhớ, hình ảnh cô Kiều Trinh không thể bôi xóa được trong hồ sơ của cảnh sát Thụy Điển, Anh quốc, và nó đã được phơi ra cho nhân dân nước họ biết rồi. Họ sẽ nghĩ gì, khi ở Việt Nam, kẻ cắp lên mặt dạy đạo đức người lương thiện?
Nói như giáo sư Ngô Bảo Châu, nếu có hình ảnh nào làm nhục Việt Nam tốt nhất thì chính là hình ảnh cô Kiều Trinh trên TV.
Trần Đức Thắng - Dân luận.

Các bộ này đủ điều kiện mang ra ...bắn !

Các Bộ đồng thuận giúp doanh nghiệp lách thuế nghìn tỷ



  (VnMedia) - Đại diện các Bộ: Tài chính, Khoa học Công nghệ, Công Thương, Giao thông Vận tải vừa thống nhất phương án giúp những doanh nghiệp lắp ráp ôtô trong nước không đáp ứng quy định về độ rời rạc của linh kiện nhập khẩu vẫn có thể nhập bình thường, giúp doanh nghiệp tránh được khoản thuế nhập khẩu tới hàng nghìn tỷ đồng.
    Trong khi chỉ " trốn thuế " 500 triệu thì Luật sư Lê Quốc Quân đã bị xử 26 tháng tù, truy thu 1,2 tỷ theo toà Hà nội sơ thẩm tuyên. 
  Vậy luật xứ này là luật gì nếu không phải là luật rừng ?

<>>> <>Loay hoay xử lý vụ 'trốn' thuế nghìn tỷ<> >> <>Doanh nghiệp ôtô bị "buộc" trốn thuế nghìn tỷ  

Trước đó, căn cứ quy định của Bộ Khoa học Công nghệ về mức độ rời rạc của linh kiện phụ tùng ôtô nhập khẩu, cơ quan Hải quan địa phương Hải Dương, Bắc Giang đã ra các quyết định ấn định thuế đối với các doanh nghiệp ôtô như Ford VN, Vinamotor...với số thuế truy thu hàng chục tỷ đồng. Theo Thứ trưởng Bộ Tài chính Đỗ Hoàng Anh Tuấn, danh sách các doanh nghiệp liên quan gồm cả Toyota VN, Vidamco, Honda VN..., với mức chênh lệch thuế nếu phải thu lên tới hàng nghìn tỷ đồng. 

Tuần qua, Bộ Khoa học Công nghệ (KHCN) đã ra Thông báo số 1617/TB-BKHCN kết luận của Bộ trưởng Bộ KHCN tại cuộc họp liên Bộ ngày 5/7 giải quyết vướng mắc liên quan đến việc tính thuế nhập khẩu và xác định mức độ rời rạc của bộ linh kiện nhập khẩu.
Ảnh minh họa
Chỉ cần có xác nhận của Tổ công tác liên ngành, doanh nghiệp có thể 
lách Quyết định 05 về độ rời rạc của linh kiện nhập khẩu. ảnh QT

VỤ "MỔ NHẦM" CHẾT NGƯỜI DƯỚI THỜI BỘ TRƯỞNG NGUYỄN THỊ KIM TIẾN.



Cắt nhầm bàng quang bệnh nhi 21 tháng tuổi !

(Ảnh: bé trai bị cắt nhầm bàng quang)

Gia đình anh Tr. M đưa cháu Tr.A.Đ (21 tháng tuổi), trú tại phường Cam Nghĩa, TP. Cam Ranh (tỉnh Khánh Hòa) tới bệnh viện Đa khoa khu vực Cam Ranh được bác sĩ chẩn đoán thoát vị bẹn, chỉ định mổ.

Tới trưa ngày 25/10, các bác sĩ tại bệnh viện đã tiến hành phẫu thuật cho cháu. Tuy nhiên, sau khi phẫu thuật xong, cháu bé có nhiều biểu hiện bất thường như trướng bụng, không đi tiểu được.

Tình hình trở nên nguy kịch, các bác sĩ đã tiến hành chuyển cháu lên bệnh viện tỉnh Khánh Hòa để điều trị và mổ lại.

Các bác sĩ bệnh viện tỉnh thông báo, sai sót chuyên môn từ lần mổ trước đã bị cắt gần hết bàng quang, ứ nước tiểu trong khoang bụng, ảnh hưởng thận…. Bác sĩ cũng cho biết ca mổ lần 2 chỉ giải quyết tình trạng nguy kịch, và phải đưa lên bệnh viện tuyến trên khi sức khỏe cho phép.

Một tổ chức y tế từ Mỹ đã nhận lời giúp đỡ trường hợp bé Đ. Tháng 12/2013 sẽ thăm khám cho bé Đ., xác định phương án phẫu thuật và điều trị hậu phẫu cụ thể, ưu tiên phương pháp mới.

http://laodong.com.vn/Xa-hoi/Be-trai-bi-cat-nham-bang-quang-Bac-si-con-bi-soc/89641.bld

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

Vụ án Thanh Trì - Công an Hà nội và đám lưu manh rất khó phân biệt.

  Qua câu chuyện của nạn nhân tường thuật lại cho thấy rằng : hiện nay đám công an phường quận do Nguyễn Đức Chung quê Hải dương về làm giám đốc đã biến thành đám lưu manh, ma cô đường chợ. Chúng bất tuân luật pháp, coi thường nhân dân và dư luận, hành xử như một đám đầu đường xó chợ, lưu manh hè phố và thất học đến khó tưởng tượng.  

   Điều khó hiểu là tại sao đám công an cấp trên biết vậy nhưng vẫn chấp nhận bị đám lưu manh cấp phường bị dân chúng phỉ nhổ vào mặt ? chúng làm gì mà để dân chúng kéo tới cổng trụ sở giữa đêm để hô hào đòi người, thậm chí chửi chúng như chửi lũ ăn cướp, ăn trộm mà chúng không dám ló mặt ra khỏi trụ sở, đóng chặt cửa sắt và dấu mặt, sợ từ cái máy ảnh hoặc chiếc điện thoại ? 

  Trong lịch sử ngành công an của Thủ đô với hàng chục đời giám đốc đã có bao giờ phải chấp nhận sự nhực nhã như thế này, hay giám đốc công an bây giờ xuất thân từ đám côn đồ, xã hội nên coi chuyện bị dân chúng chửi thẳng vào mặt là chuyện bình thường ? Người viết bài này cho rằng : nếu ông Trần Duy Hưng hay gần nhất là ông Phạm Chuyên mà đọc những bài viết này thì có lẽ các ông ấy sẽ phải lấy chai rượu tu ừng ực để quên đi cái nhục, quên đi cái bất lực của chính mình, quên đi những gì mà các ông đã một thời cố gắng sống, gìn giữ cho cái thủ đô này được gọi là thủ đô của một Đất nước văn minh, hoà bình, dân chúng ( chủ yếu là ngành công an) có dân trí cao , đáp ứng được với xã hội văn minh, thượng tôn pháp luật.    

 Thật đáng hổ thẹn thay cho cả ngàn tướng tá gắn lon nhận bằng tốt nghiệp trường đại học, cao học ...này kia mà để dân chúng coi khinh như đám cô hồn du đãng !

 
  

Vụ án Thanh Trì 25/09/2013

Nguyễn Tường Thụy
Lời Bà Đầm xòe: Nhà văn Nguyễn Tường Thụy là bạn tôi. Vừa qua Công an Hà Nội vô cớ đến quậy phá nhà anh, đe dạo,đánh đập bạn bè, thân nhân và người quen của anh.
Trên blog Nguyễntươngthuy anh đã có 4 bài phản ảnh đăng 4 kỳ.
Bà Đầm xòe xin được “chia lửa” với bạn Tường Thụy bằng cách post một lúc cả 4 bài trên blog Bà Đầm xòa để bạn đọc tiện theo dõi.

 
I. NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN BỊ ĐÁNH DÃ MAN..

Thông tin trước đó, mẹ con Phương Uyên sẽ bị áp giải lên chuyến bay 6 giờ sáng nay.

Lúc 9 h 01 thì tôi liên lạc được với cháu Uyên. Cháu cho biết chúng áp giải hai mẹ con cháu lên máy bay và đã xuống sân bay Tân Sơn Nhất. Hiện chúng đang áp giải mẹ con cháu về quê (Hàm Thuận Bắc – Bình Thuận)

Khi hỏi cháu, con có mệt không, Uyên nói sao không mệt hở bố. Nó đánh, nó tát con hộc cả máu mồm máu mũi ra đây này.

Tôi lặng người đi một lúc rồi hỏi, nó đánh con ở sân bay à? Cháu bảo vâng. Nhưng tôi quên không hỏi cụ thể ở sân bay Nội Bài hay Tân Sơn Nhất.

Nói đến đây thì cuộc gọi tạm ngừng, do máy của cháu hết pin. Một lúc, cháu gọi lại, chắc là pin hồi lại chút ít.

Cháu bảo: máy hết pin về đến nhà con sẽ nói chuyện tiếp. Nếu chiều nay con không gọi điện cho bố thì nghĩa là nó mang con nộp cho Tàu Khựa rồi bố ạ.

Nên gọi bọn này là gì đây? Lũ quỷ dữ, lũ khát máu hay bầy thú hoang?

Mong công luận lên tiếng bảo vệ sức khỏe, tính mạng cho Phương Uyên.
.9h 10′ 26/9/2013

Tường Thụy Đính chính: Có thể khi cháu Uyên trả lời vâng là nghe không rõ câu hỏi của tôi. Vì vậy việc cháu bị đánh ở đâu tôi sẽ tìm hiểu rõ.

Vụ công an và côn đồ xông vào tư gia công dân bắt người, đánh đập ngay lập tức được thông tin rộng rãi trên các cơ quan truyền thông quốc tế và các trang mạng. Đây là một trong những vụ việc nhục nhã nhất của ngành công an. Mà biết đâu, còn có những người ngồi trên cả ngành công an chỉ huy “trận đánh đẹp” này thì sao.

Vì sau khi bị chúng bắt, sức khỏe quá kém, toàn thân đau đớn nên một ngày qua, tôi không viết được gì, ngoài mấy dòng tin về việc Phương Uyên bị đánh – bài Nguyễn Phương Uyên bị đánh dã man. (bây giờ tôi đặt tên là kỳ I)

II. CHUYỆN CỦA BÉ THỤY CHÂU:

Bé Nguyễn Thụy Châu vừa nhập trường đại học buối sáng thì buổi tối xảy ra chuyện công an xông vào nhà bắt người đi và bắt luôn cả bé, tất cả là 10 người. Chưa bao giờ cháu tính đến tình huống này. Bé là út nên được bố mẹ cưng chiều hơn tất cả. Bố mẹ bé cho rằng, trong các con, con út là thiệt thòi nhất vì được ở với bố mẹ ít nhất nên tìm cách bù đắp cho bé. Bố có vẻ chiều hơn mẹ, còn mẹ, miệng thì trách bố chiều nhưng lo cho bé cặn kẽ, làm thay con đến từng việc nhỏ nhất.

Những việc bố làm, cháu đều biết cả nhưng không bao giờ cháu bàn. Cháu chỉ đi học, có nói chuyện cũng chỉ nói những chuyện thường ngày ở lớp, chuyện bạn bè.

Tối hôm 25/9, cháu bị bắt rồi chúng thả về nhà. Về cháu đi nằm luôn, còn vợ chồng tôi bời bời bao nhiêu chuyện nên cũng chẳng hỏi han được bé.

Chính vì vậy, đêm qua, tôi mới viết một cái stt nhờ mọi người vào động viên an ủi cháu.

Hôm nay mẹ hỏi:
- Hôm qua bị chúng nó bắt con có sợ không?
 - Con có kinh hoàng nhưng không sợ, con có làm gì sai đâu. Có sai là ở họ chứ
- Thế chúng hỏi con những gì?
- Họ hỏi thế nào, con trả lời thế vậy. Con bảo cháu đang ngủ, thấy ầm ỹ ở dưới, nghe thấy tiếng kêu cướp, cướp, cháu chạy xuống thì bị bắt.
Họ bảo con, không được nói là cướp, đó là những người “thi hành công vụ” (!?). Con bảo: “Thế nhà chú, tự nhiên có hàng chục người lạ, phá cửa xông vào thì chẳng gọi là cướp thì gọi là gì?
Con nói thế, họ im, không nói gì nữa.
Vợ chồng tôi phá lên cười, tỏ ý hài lòng, còn bé thản nhiên chẳng cần để ý xem thái độ bố mẹ thế nào. Bé nói thêm:
- Lúc con xuống, còn đi chưa hết cầu thang, họ chỉ vào con bảo: “Con Phương Uyên đấy! Bắt lấy nó”.

III. NÓI THÊM VỀ PHƯƠNG UYÊN BỊ CÔNG AN ĐÁNH.

Sau khi chị Nhung và bé Uyên bị chúng xông lên tầng 2 nhà tôi bắt đi, tôi không còn gặp mẹ con cháu nữa. Vì vậy, những gì xảy ra đối với cháu Uyên sau khi cháu bị bắt, tôi không biết được đầy đủ, chỉ biết thời gian mẹ con cháu bị áp giải ra sân bay Nội Bài qua những người đi lên sân bay hỗ trợ: chị Dương Thị Tân, các anh Lê Thiện Nhân, Trương Văn Dũng, Lê Quốc Quyết, Đinh Văn Thi, Tại sân bay này, Trương Dũng đã thực hiện được một video clip tuyệt vời.

Sau khi họ áp giải mẹ con Uyên về quê ở xã Hàm Trí, huyện Hàm Thuận Bắc tỉnh Bình Thuận, như đã hẹn trước, chúng tôi tiếp tục liên lạc ngay với nhau. Điều tôi quan tâm nhất của tôi là Uyên bị đánh như thế nào.

Chị Nhung kể: Chúng xông lên tầng 2, ập vào phòng ngủ, bắt hai mẹ con em. Lúc ấy có khoảng 5,6 tên, trong đó có một tên công an nữ. Chúng rất hung hãn. Chúng túm tóc hai mẹ con dập đầu vào tường, rất đau. Rồi chúng quấn tóc kéo rê lôi xềnh xệch lên xe. Em được biết chúng mang hai mẹ con em đến Đại Áng.

Chị Nhung chỉ biết thế. Nếu là Đại Áng thì chắc là xã Đại Áng cũng thuộc huyện Thanh Trì.

Tôi bảo chị Nhung đưa máy cho cháu Uyên để tôi hỏi chuyện trực tiếp. Chị bảo con nó đang ngủ mệt. Từ lúc về nhà, nó nằm li bì suốt vì đau đớn.

Cầm lấy máy, không đợi tôi hỏi, Uyên nói:
- Bố ơi con đau lắm.
- Thế nó đánh con như thế nào, kể tỉ mỉ cho bố nghe xem nào.
Uyên kể như chị Nhung nói. Tôi hỏi:
- Vậy nó đánh con chảy máu mồm, máu mũi khi nào?
Ngay khi chúng nó lôi con từ nhà mình ra xe, chúng đánh, chúng tát rồi máu con ộc ra.
Như vậy là chúng đánh Uyên ngay tại nhà tôi, trên phòng ngủ tầng 2. Lúc ấy vì quá hỗn độn nên tôi không biết được.
- Khi vào đồn, chúng tách hai mẹ con ra, chúng có đánh không. Bố nghe mẹ con nói mẹ con ở phòng gần đấy, nghe con la hét ghê lắm.
- Lúc con la là khi chúng tiếp tục xúm vào đánh con. Nó hỏi con về mối quan hệ, con bảo mẹ Nhung là mẹ tôi, bố Thụy là bố tôi, bác Hải là bạn của mẹ tôi còn cậu Thi cậu Quyết là cậu tôi. Ngoài ra con không nói thêm gì nữa, Nó bắt con làm tường trình, con không làm.
- Thôi, bố không dám hỏi nhiều để con nghỉ.
- Vâng, nhưng …
- Nhưng sao, con cứ nói đi.
- Có một thằng nó sàm sỡ con bố ạ
- Nó đã làm gì con?
- Nó sờ vào ngực con. Thằng này mặc áo đen, sọc trắng. Hình nó có trên clip ấy.
Vậy con vào clip trích hình nó ra để xem là thằng nào.
- Vậy để rồi con gửi cho bố.
Khất các bạn nhé. Khi nào cháu chuyển ảnh cho tôi, tôi sẽ mời các bạn xem mặt nó.
.26/9/2013

Bà Nhung chuyện Nguyễn Phương Uyên bị tấn công và bị áp giải.

VRNs(26.09.2013) – Bình Thuận – Bà Nguyễn Thị Nhung cho biết quyết định thi hành án dành cho sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên có hiệu lực từ ngày 25.09.2013. Bà và Phương Uyên có kế hoạch trở về Bình Thuận đúng tối 25.09.2013, nên hoàn toàn không có gì sai luật.

Như tin chúng tôi đã loan, tối hôm qua, khi anh Phạm Bá Hải, bà Dương Thị Tân, bà NGuyễn Thị Nhung, nữ sinh Nguyễn Phương Uyên, anh Lê Quốc Quyết và một vài người khác đang ở trong nhà blogger, cựu chiến binh, Nguyễn Tường Thụy thì công an đã đập cửa và xông vào bắt mọi người đi.
Bà Nhung cho VRNs biết: “Tôi và bé Uyên bị đưa đi một nơi rất xa theo hướng về đền Hùng. Họ đưa chúng tôi vào một đồn công an có tên là Đại Áng, Thanh Trì. Tại đây tôi thông báo cho họ biết chuyến bay của tôi và yêu cầu họ phải cho chúng tôi về cho kịp chuyến, nếu không, họ phải chịu trách nhiệm hoàn toàn”.

Sau đó, bà Nhung kể, họ đưa hai mẹ con đến sân bay Nội Bài và tống lên máy bay. Bà Nhung cũng cho biết, tư trang của bà bị công an cướp (không lập biên bản gì cả). Bà Nhung và Phương Uyên bị ép lên máy bay trong lúc người không có tư trang, không có tiền bạc, chưa kịp ăn tối. Họ bảo hai mẹ con tự về Sài Gòn rồi về Bình Thuận. Bà Nhung nói với họ: “Chúng tôi không thể về như vậy được”. Lúc đó có điện thoại của những người thân bên ngoài gọi vào. Bà Nhung và Phương Uyên quyết định không rời Hà Nội trong tình trạng bị công an ăn cướp như vậy.
Tức khắc công an mặc sắc phục, an ninh thường phục xông vào đánh hai mẹ con. Phương Uyên bị đánh rất nhiều (có người chụp được các hình Phương Uyên bị đánh, chúng tôi đang lien lạc để nhận hình. Khí có chúng tôi sẽ cập nhật ngay). Bà Nhung nói: “An ninh rất côn đồ và mất dạy”. Bà cũng cho biết các nhân viên của sân bay thì chỉ làm cầm chừng theo lệnh công an, nhưng rất đúng mực, chỉ có công an là côn đồ, đánh người không thương tiếc.
Hai tay Phương Uyên đều lưu lại dấu đỏ bầm do bị công an đánh tại sân bay Nội Bài
Hai tay Phương Uyên đềulưulạidấu đỏ bầm do bị công an đánh tại sân bay Nội Bài
Sáng nay, bà Nhung và Phương Uyên bay chuyến bay sớm vào Sài Gòn, sau đó công an bộ đã áp giải Phương Uyên về địa phương.
 Phương Uyên bị đánh đỏ cổ và gót chân trái, con chân áp cái bị chảy máu
Phương Uyên bị đánh đỏ cổ và gót chân trái, con chân áp cái bị chảy máu
Bà Nhung cho VRNs biết: Khi về tới địa phương, đã có sẵn khoảng 300 người lao tới vây quanh hai mẹ con. Họ là công an xã, huyện, tỉnh và bộ và đủ thành phần khác. Cuộc huy động nhân lực đông như vậy cũng chỉ để tống đạt quyết định thi hành án. Theo đó, sinh viên yêu nước bị buộc thi hành án tại địa phương và bắt đầu có hiệu lực từ ngày 25.09.2013. bà Nhung giải thích them: “Ngày hôm qua chúng tôi về, theo chương trình, vẫn trong ngày 25, tức không có vi phạm gì, tại sao công an lại bày trò cưỡng chế áp giải?”
Ngón cái chân bên phải bị dập và chảy máu
Ngón cái chân bên phải bị dập và chảy máu

Sau khi xong việc của Phương Uyên, công an trao trả túi xách cho bà Nhung. Túi mà họ đã cướo ở sân bay Nội Bài khuya hôm qua. Họ yêu cầu bà Nhưng nhận túi xách, mà không chịu mở ra cho bà xem trong túi có gì, có đúng là tư trang của bàkhông. Do đó bà cương quyết không nhận lại túi. Bà nói với công an: “Phải mở ra để tôi con trong túi có những tài sản gì của tôi thì tôi lấy, còn tôi không tự tay mình mở túi và nhận đó là túi của mình khi không biết trong đó có thể đã bỏ thêm gì đó vào. Các ông bỏ ma túy vào đó rồi bắt tôi hả?”
Chị bỏ túi lai, hai mẹ con đi bộ từ UBND xã về nhà!

Phương Uyên từ tối qua đến giờ (19:30, ngày 26.09) mới được ngủ yên
Phương Uyên từ tối qua đến giờ (19:30, ngày 26.09) mới được ngủ yên

(Ngoài ra còn một vài tấm hình bị đánh để lại dấu vết nặng ở lưng của Phương Uyên, nhưng đó thuộc về chổ kín đáo của thiếu nữ, chúng tôi xin không công bố).

Trong phiên tòa sơ thẩm diễn ra tại Long An, ngày 16.05.2013, nữ sinh Nguyễn Phương Uyên đã bị kết án 6 năm tù giam và 3 năm quản chế. Ba tháng sau, cũng tại Long An, phiên tòa phúc thẩm đã tuyên án Nguyễn Phương Uyên 3 năm tù, cho hưởng án treo, 52 tháng thử thách và 3 năm quản chế. Theo một số luật sư, một người bị án treo thì không bao giờ bị hình phạt bổ sung là quản chế, nhưng không biết căn cứ vào luật nào, mà Tòa án tối cao lại gán cho nữ sinh Nguyễn Phương Uyên 3 năm quản chế.

 Bà Nhung bị đánh vào đầu và trán
Bà Nhung bị đánh vào đầu và trán

Phiên tòa phúc thẩm, nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên đã nói với các thẩm phán về tội mà họ gán cho cô: Tôi chống đảng cộng sản, không chống dân tộc, các ông đừng đánh đồng.

6

Theo facebooker’s Luật sư nhân quyền: “Trong hơn một tuần Phương Uyên đã đi thăm miền Bắc với sự giúp đỡ của anh Phạm Bá Hải. Phương Uyên đã được đi Hải Phòng, thăm vịnh Hạ Long, đền Hùng và một địa danh tại Hà Nội. Trong thời gian tại Hà Nội, Phương Uyên đã được các cơ quan ngoại giao quốc tế thăm hỏi, như đại diện của Sứ quán Anh, Hoa Kỳ, Thụy Điển, CHLB Đức, G4 gồm Thụy Sĩ, New Zealand, Canada ( Na Uy bận công tác). Đại diện các cơ quan ngoại giao đều bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với những hành động và những phát biểu dũng cảm của Phương Uyên trước tòa. Một cơ quan ngoại giao đã hứa tìm trường và học bổng cho Phương Uyên đi du học”.
PV. VRNs

Vụ án Thanh Trì 25/9/2013 (III)
IIII. CHÚNG TÔI KHÔNG NÓI CHUYỆN PHÁP LUẬT VỚI CHỊ

Công an không nói chuyện luật pháp thì nói luật rừng à? – Nguyễn Thụy Trang.

Mọi ghi chép trong vụ án này, tôi không sắp xếp theo trật tự thời gian mà theo những thông tin nóng hoặc những chuyện mà bạn đọc chưa biết tới. Những thông tin trên mạng, bạn đọc đã biết nên tôi chỉ điểm qua cho dễ hình dung.

Tôi là người bị bắt cuối cùng. Như vậy sau khi 10 bị bắt đi thì đám công an lẫn côn đồ hoàn kiểm soát nhà tôi, nghĩa là nhà tôi đã bị cướp, chúng đã thay tôi làm chủ. Chúng không cho ai vào nhà, hoặc ai vào thì phải được sự đồng ý của chúng.

Phần này do con gái lớn tôi kể. Vợ chồng tôi sinh 3 con, 1 trai và 2 gái. Tôi dùng luôn tên mình làm tên đệm cho cháu, với con trai thì đặt cùng tên đệm với bố. Tôi đặt tên con như thế, ngoài tình yêu dành cho con, còn có lý do là muốn các con sống phải có nhân cách, sống theo đạo lý, lý tưởng của bố. Hiện con gái út ở với vơi chồng tôi còn 2 cháu lớn ở nơi khác.

Con gái cả tôi là Nguyễn Thụy Trang, đã tốt nghiệp cao học ở Hàn Quốc. Câu chuyện dưới đây tôi ghi theo lời kể của cháu về chuyện xảy ra sau khi cả nhà tôi bị bắt đi

 (Tôi thay đổi đại từ “con” sang “tôi” để bạn đọc tiện theo dõi:

Tôi đang ngồi ăn cơm dở thì thấy cái Ngọc Anh (con chú ruột tôi) gọi điện khóc khóc, mếu mếu bảo “Chị ơi mấy chục thằng công an và bọn đầu gấu xông vào nhà chị bắt bác Lân đi rồi. Bác Thụy nó chưa bắt. Bác Lân vừa dúi chìa khóa cho em thì 4-5 thằng xông vào bẻ tay em ra sau cướp mất rồi chị ạ”. Tôi hốt hoảng thế chị Châu đâu, bác Thụy đâu?, nó nói bọn nó chặn cửa em không biết.

Lập tức, tôi với bác Bích (là chị ruột mẹ Lân tôi) đi taxi đi xuống. Lúc này mưa rất to nên gọi mãi mới có xe.

Tôi về đến nhà thì thấy nhiều thằng canh cửa. Nó không cho tôi vào. Tôi bảo:
- Nhà tôi, tại sao lại không cho tôi vào?
Nó hỏi:
- Chị tên là gì?
Tôi nói tên rồi hỏi, có cần đọc chứng minh thư, địa chỉ luôn không?
Tôi hỏi:
-  Tại sao các anh lại tụ tập ở nhà tôi đông thế này? Bố mẹ tôi đâu? Em tôi đâu?

Nó bảo mời chị vào nhà chúng tôi trình bày.
Vào nhà tôi thấy ông Quyết phó cụm dân cư, một người mà chúng nó bảo là bạn của bố tôi, sau này tôi mới biết là chú Đinh Văn Thi.
Tôi hỏi tại sao các anh tụ tập ở nhà tôi mà người nhà tôi lại không có ai cả thì chúng nó chỉ ông kia bảo đây là bạn bố chị, bố chị biết anh này Tôi bảo tôi không biết, đây không phải người nhà tôi.

Lúc này, tôi vô cùng lo lắng cho bố mẹ và em Châu tôi. Tôi hỏi:
- Bố mẹ tôi đâu? Em tôi đâu?
- Chúng tôi đã “mời” về trụ sở làm việc
- Bố mẹ tôi tội gì mà các anh bắt về trụ sở?
- Bọn tôi kiểm tra hành chính, bố chị không hợp tác chửi bới chống đối.
- Thế các anh kiểm tra hành chính, các anh có giấy tờ không?
Nó bảo: có (sau tôi biết là thằng này nói láo, chứ làm gì có giấy tờ nào)
Tôi lại hỏi:
- Vậy tôi hỏi các anh, các anh bảo bố tôi chống đối, chửi bới các anh, các anh mời về trụ sở, tất nhiên tôi không tin vì bố tôi không làm điều gì sai pháp luật,  thế mẹ tôi, em tôi có chửi bới các anh ko

Nó bảo, mời về là có lý do, có thể là làm chứng hay vấn đề khác

Tôi hỏi lý do gì, nó cứ loanh quanh
Tôi nói một hồi:
- Ừ, thì cứ cho có lý do đi, các anh “mời” có được sự chấp thuận của em tôi không? Mai em tôi vào học rồi, nó không tội gì mà các anh bắt nó đi như thế. Các anh tính làm sao? Nếu như các anh bảo là mời, thì phải có sự đồng ý của người được mời, em tôi về nó bảo là không đồng ý thì lúc đấy các anh có chịu trách nhiệm không?

Các anh bảo mời, vậy hiện nay bố mẹ tôi cũng bị các anh “mời” rồi, tôi hiện tại là người đại diện pháp luật hợp pháp của bố mẹ tôi, của em tôi. Tôi yêu cầu được biết các anh đem bố mẹ tôi và em tôi đi đâu.

Một thằng nói, liệu em chị có đồng ý cho chị làm đại diện pháp luật không? (thằng này là thằng Khoa, trưởng công an xã thì phải)

Tôi nói:
- Muốn biết em tôi có đồng ý hay không thì phải liên lạc được, giờ các anh bắt hết đi rồi. Yêu cầu anh cho tôi liên lạc với em tôi.

Nó không nói được, trả lời cùn rằng tôi không phải giải thích với chị.

Một thằng mặc thường phục nó bảo thằng kia: “Không phải nói chuyện với con này”

Tôi nghiêm giọng:
- Anh gọi ai là con? Anh có phải là công an không?

Nó không dám nhận, bảo không phải. Tôi tóm luôn lấy:

-  Anh không phải là người có chức trách, yêu cầu ra khỏi nhà tôi.

Một thằng nhả ra một câu ngu như lợn:

-  Đây là nhà bố chị, không phải nhà chị.

- Các anh bắt hết bố mẹ và em tôi đi rồi, tôi là người thừa kế hợp pháp, tôi có quyền cho ai vào nhà, có quyền đuổi người không có chức trách ra.

Đuối lý, một thằng yếu ớt chữa, bảo thằng này là dân phòng

Tôi nói:
-  À, dân phòng hả? Cũng là đại diện cho chính quyền, chính quyền gọi dân là con này con nọ cơ đấy. Tôi yêu cầu anh kia xin lỗi tôi.
Thằng kia nhơn nhơn ra bảo là nói không có ai nghe mà cũng đòi nói.

Tôi đành dạy chúng:
- Con người ta sai thì phải biết xin lỗi, sai mà không biết xin lỗi thì không phải là con người mà là con khác.

Nghe tôi nói thế, thế nó lỉnh ra ngoài cửa.

Xong, bọn chúng lập biên bản kiểm tra hành chính, ghi tên bố tôi.

Tôi bảo: ơ hay, các anh lập biên bản hành chính, ghi tên bố tôi thì phải có bố tôi có mặt, nếu bố tôi không có mặt thì lúc đấy các anh mới được tự ý ký với nhau. Giờ các anh bắt bố tôi đi rồi, các anh tự ghi với nhau là làm sai quy trình thủ tục

Một thằng mặc thường phục vào bảo bọn tôi tự biết quy trình, thủ tục

Tôi hỏi:
-  Anh là ai? Anh có chức phận gì?
Nó trả lời, nó là công an huyện
Tôi nói:
- Anh là công an, anh mặc thường phục tôi yêu cầu anh cho tôi xem thẻ ngành.
Nó bảo tôi chỉ cho chị nhìn, không cho chị xem
Nó chìa ví ra, thấy cái mặt sau của thẻ (mặt không có tên)
Tôi nói tiếp:
-  Các anh làm việc với dân phải chào theo điều lệ, cho xem thẻ ngành gồm họ tên đầy đủ
Bí quá, nó nói cùn:
-  Chúng tôi không nói chuyện luật pháp với chị
Tôi nói:
-  Ơ, công an không nói chuyện luật pháp thì nói luật rừng à?
Nó bảo chị nói nhiều, làm cản trở việc chúng tôi lập biên bản, tức là cản trở người “thi hành công vụ”.
Một thằng dọa:
- Chị có thích bọn tôi mời về trụ sở luôn không.
Tôi thách:
- Thích thì cứ việc, đây chả sợ.
Thằng xưng là công an huyện bắt chú Thi xóa ảnh đi.
Tôi nói:
-  Ơ hay, sao lại xóa, công an làm việc chúng tôi có quyền quay chứ. Nó bảo quay phim chụp ảnh cá nhân phải xin phép. Tôi bảo, công an đi làm việc không phải cá nhân, dân có quyền quay. Dự thảo không được quay chụp công an làm việc bị chửi ê chề quá nên bỏ rồi, anh biết chứ?
Nó tức quá ko làm được gì. Lúc sau, thấy ồn ào ngoài cửa. Bạn bố tôi đến.
Tôi đi ra thì bọn nó cứ bảo thôi chị bầu bí ra làm gì, chị phải lo cho con chị.
Tôi nói:
- Tôi lo cho con tôi nhưng tôi lo cho bố mẹ tôi hơn, bố mẹ tôi sinh ra tôi, có tôi rồi mới có con tôi, giờ tôi không biết bố mẹ tôi sống chết thế nào.

Nói rồi tôi lao ra cửa, tôi nói to với mọi người:

-  Cháu là con bố Thụy. Cháu mời tất cả mọi người vào nhà.
Qua tiếp xúc với chúng, tôi thấy mất dạy nhất thằng Khoa trưởng công an xã Vĩnh Quỳnh và thằng mà nó bảo là dân phòng.

Cái Ngọc Anh kêu bọn nó cướp chìa khóa em lằn hết cả tay

Sau đó tôi thấy mẹ tôi, em Châu với cô Tân về. Châu thì đi chân đất, còn cô Tân chân đất chân dép.
Cuối cùng thì đám công an lẫn côn đồ cũng rút đi. Mẹ tôi, cô Tân cùng bạn bè của bố tôi ra nơi giam giữ đòi bố tôi và các chú.
 Phản đối bắt người phi pháp
Phản đối bắt người phi pháp

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả
Đánh giá (57 Bình chọn)

Ông Điếu Cày ĐƯỢC GIẢI THƯỞNG TỰ DO BÁO CHÍ

Blogger Điếu Cày được giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế 2013 của CPJ

Blogger Điếu cày (G) biểu tình tại Thành phố Hồ Chí Minh năm 2007, phản đối Trung Quốc đòi hỏi chủ quyền trên Trường Sa và Hoàng Sa. Ảnh tư liệu (Nguồn rsf.org)
Blogger Điếu cày (G) biểu tình tại Thành phố Hồ Chí Minh năm 2007, phản đối Trung Quốc đòi hỏi chủ quyền trên Trường Sa và Hoàng Sa. Ảnh tư liệu (Nguồn rsf.org)

Thụy My
Ông Nguyễn Văn Hải tức blogger Điếu Cày đã được Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ) quyết định trao tặng giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế năm 2013, cùng với ba nhà báo của Ecuador, Ai Cập và Thổ Nhĩ Kỳ. Tin này được loan trên trang web của tổ chức CPJ có trụ sở tại New York vào hôm qua 26/09/2013.

Ông Joel Simon, giám đốc điều hành của Ủy ban Bảo vệ Nhà báo tuyên bố : « Vào thời điểm mà thông tin đã trở thành tài nguyên toàn cầu, bốn nhà báo trên đây đã bất chấp nạn kiểm duyệt và trấn áp để mang lại thông tin cho chúng ta. Chúng tôi nhìn nhận lòng can đảm, sự dấn thân và sự chối từ im lặng của họ ».
Thông cáo của CPJ cho biết, bốn nhà báo được giải – Janet Hinostroza ( đài Teleamazonas, Ecuador), Bassem Youssef (đài Capital Broadcast Center, Ai Cập), Nedim Sener (báo Posta, Thổ Nhĩ Kỳ) và Nguyễn Văn Hải (tức blogger Điếu Cày, Việt Nam) – đang phải đối mặt với những sự trả thù do công việc của họ, kể cả quấy rối về luật pháp, đe dọa về thân thể và bắt giam.
Cũng theo thông cáo trên, bà Janet Hinostroza đã buộc phải tạm ngưng một chương trình truyền hình sau khi bị đe dọa, ông Youssef bị điều tra về các bản tin châm biếm, ông Sener bị quy tội hoạt động khủng bố vì các bài điều tra mang tính chỉ trích và có thể bị lãnh án 15 năm tù.
Ông Nguyễn Văn Hải, một trong các blogger nổi tiếng nhất Việt Nam, đã thành lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do trong một đất nước mà báo chí đều do Nhà nước kiểm soát, và đã bị 12 năm tù kèm theo 5 năm quản chế theo một điều luật mơ hồ về « tuyên truyền chống Nhà nước ».
Các bài viết trên blog của ông dưới bút danh Điếu Cày đề cập đến những vấn đề nhạy cảm về chính trị, trong đó có những bài phản đối Trung Quốc xâm lấn Hoàng Sa và Trường Sa, và chống giới chức tham nhũng. Ông Nguyễn Văn Hải cũng kêu gọi xuống đường phản đối rước đuốc Olympic Bắc Kinh đến Thành phố Hồ Chí Minh tháng 12/2007.
CPJ nhắc lại, ông Nguyễn Văn Hải bị giam giữ 5 tháng vào năm 2008 trong khi không bị cáo buộc tội danh nào, đến tháng 9/2008 bị kết án hai năm rưỡi tù giam vì tội « trốn thuế ». Sau khi mãn án, ông vẫn phải tiếp tục ở tù vì lại bị lãnh thêm một bản án mới, và tháng 7/2013 blogger này đã tuyệt thực hơn một tháng để phản đối các điều kiện giam giữ. Theo một nghiên cứu của CPJ, đến cuối năm 2012 tại Việt Nam có ít nhất 14 nhà báo bị giam cầm, đứng thứ nhì trên thế giới chỉ sau Trung Quốc.
Ủy ban Bảo vệ Nhà báo là tổ chức phi lợi nhuận hoạt động độc lập với mục tiêu bảo vệ tự do báo chí trên toàn thế giới. Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế được thành lập từ năm 1991, mỗi năm trao giải cho bốn nhà báo đã tỏ ra dũng cảm trước mọi đe dọa.
Bốn nhà báo đoạt giải năm nay sẽ được vinh danh tại lễ trao giải thưởng niên của CPJ và được mời dự ăn tối tại New York ngày 26/11/2013. Trong quá khứ, có những nhà báo bị cầm tù nhiều năm sau đó khi được trả tự do đã đến dự lễ, và có ba phóng viên được truy tặng giải.
RFI tIẾNG vIỆT